Hồi 24 - Tiên Cô Bảo Kiếm - Cổ Long
Lần theo vết địch
Bấy giờ Xuân Mai thấy một chưởng tiếp theo của Hoắc tổng quản hung mãnh kỳ
ảo , biết không thể hóa giải nỗi , liền xoay người nhanh như một con vụ lướt
ra hướng cửa .
Tống Văn Tuấn không thể chậm chân bổ tới một kiếm thét lớn :
- Quay lại !
Quả nhiên một đường kiếm chận đường tẩu thoát của Xuân Mai .
Xuân Mai thoái người cười nhạt nói :
- Các ngươi vào một lượt càng hay .
Hoắc tổng quản tức giận thét lớn :
- Tiện nhân chớ lắm mồm !
Lời dứt chưởng tung , hữu chưởng đánh ra , đồng thời tả trảo cũng chộp tới
vùng tiểu phúc đối phương , trảo chưởng cùng thi triển một lần thế rất hiểm .
Xuân Mai không chút khinh địch , liền phất tay áo phát trửu lực đở chiêu ,
phút chốc bọn họ quần đấu với nhau , hết hợp vào lại dạt ra trông thật ngoạn
mục .
Thoạt trông thì Hoắc Vạn Thanh có phần lấn thế , nhưng sau mười chiêu mà vẫn
không hạ nỗi Xuân Mai đũ thấy cô ta không phải là hạng tầm thường rồi !
Nhạc Tiểu Tuấn đứng ngoài quan sát , thấy thân pháp của Xuân Mai hoàn toàn
giống với thân pháp của bốn ả nữ tỳ của Thân Phi Quỳnh , chính nhờ thân pháp
kỳ ảo tuyệt diệu này , cho nên Hoắc Vạn Thanh vẫn không tài nào làm gì được
Xuân Mai .
Nếu hai người cứ tiếp tục thế này tất mất nhiều thời gian dễ hỏng sự , nghĩ
như thế chàng liền quay đầu nói với Trúc Thu Lan :
- Thân pháp nha đầu này hoàn toàn giống với bốn ả hầu Thân Phi Quỳnh , hay là
để tôi cho ả một đòn khỏi phải mất nhiều thời gian , được chứ ?
Trúc Thu Lan gật đầu nói :
- Tống công tử đã có lời nhờ trợ thủ , huynh ra tay bắt con nha đầu này là hợp
lý quá rồi !
- Muội nói đúng lắm !
Rồi chàng đứng lên gọi lớn :
- Hoắc tổng quản , xin dừng tay !
Hoắc tổng quản nghe Nhạc Tiểu Tuấn gọi thì liền dừng tay thâu chiêu , quay đầu
hỏi :
- Nhạc thiếu hiệp có điều gì kiến giáo ?
Đúng trong tíc tắc này , Xuân Mai vọt người ra cửa .
Tống Văn Tuấn từ nảy giờ cầm kiếm giám sát Xuân Mai , nhưng vừa nghe Nhạc Tiểu
Tuấn gọi , gã quay đầu nhìn , chính Xuân Mai nhân đó mà chạy .
Nhưng chẳng ngờ có tiếng quát lớn :
- Ngươi chạy đi đâu cho thoát ?
Xuân Mai khựng người lại , trước mất chính là Trúc Thu Lan hai tay chống hông
hất mặt cười cười .
Xuân Mai chẳng ngờ có người chận cửa , không dám khinh suất vội nhãy tránh
sang bên .
Trúc Thu Lan cười hì hì nói tiếp :
- Ta sớm đã đoán ra lúc Nhạc đại ca gọi Hoắc tổng quản thì ngươi sẽ chuồn ,
quả không sai tý nào !
Xuân Mai hằn học nhìn Trúc Thu Lan nói :
- Ngươi có dám cùng ta đơn chiến độc đấu không hử ?
Trúc Thu Lan cười đáp :
- Ngươi đừng nôn nóng , sẽ có người độc đấu cùng ngươi .
- Hừ ai chứ !
Nhạc Tiểu Tuấn bước tới đáp :
- Tại hạ !
Xuân Mai đưa mắt nhìn Nhạc Tiểu Tuấn một lúc rồi hỏi :
- Ngươi là Nhạc Tiểu Tuấn ?
- Không sai , thì ra cô nương cũng biết đến tên ngươi , có nghĩa là sắp đến
hạn tử của ngươi !
Trúc Thu Lan xỉ tay vào mặt đối phương quát lớn :
- Ái , con tiện nhân này dám giở trò trù ẻo đại ca ta .
Tiện tay vung một cái vào mặt đối phương , nhưng Xuân Mai đã nhanh chóng né
đầu tránh đòn .
Chẳng ngờ "phập" một tiếng khô khan , ngay sau bức tường gỗ mà cô ta đứng ,
một ngọn tiểu phi tiêu dài chừng ba thốn cắm sâu vào gỗ .
Xuân Mai quay đầu nhìn không khỏi toát mồ hôi , chẳng ngờ đối phương còn kèm
theo một ngọn phi tiêu , hiểm thật . Quay lại nhìn trân trân vào Trúc Thu Lan
lạnh giọng nói :
- Ta nói thật , nếu ngươi không yên tâm thì khuyên nhủ hắn từ nay trở đi thoái
xuất giang hồ , mới bình an vô sự .
Nhạc Tiểu Tuấn nghe vậy cười lớn nói :
- Cô nương hư ngôn hù dọa , phải chăng là sợ tại hạ ra mặt đối đầu ?
Xuân Mai lạnh giọng nói :
- Ngươi chớ lớn lối , đến như Tống lão trang chủ và Bát đại môn phái , chúng
ta còn không coi vào đâu , há chỉ một mình họ Nhạc ngươi ư ? Bổn cô nương
chẳng qua muốn nói cho ngươi rõ mà thôi , tin hay không tùy ngươi !
- Nhạc mỗ không tin !
Nhạc Tiểu Tuấn dằn mạnh mấy tiếng rồi bức cận cô ta nói tiếp :
- Hiện tại , cô nương tự thụ thủ chịu trói , hay phải chờ Nhạc mỗ ra tay ?
Xuân Mai không chút hoảng sợ , nói :
- Ngươi muốn ra tay thì cứ việc !
Nói rồi không chờ Nhạc Tiểu Tuấn kịp động thủ , cô ta nhào tới vung tay đánh
ra một chưởng vào ngực chàng , gọi là tiên xuất thủ chế nhân !
Thế nhưng cô ta không ngờ đã gặp phải đối thủ , tay vừa phát chưởng chưa kịp
hết chiêu , một chút biến hóa cũng chưa kịp thì cô ta đã bị xiết chặt , rõ
ràng là Nhạc Tiểu Tuấn đã vung tay chộp trúng cổ tay ả .
Xuân Mai không thể tin nỗi , ra chiêu trước nhưng ngược lại bị đối phương chộp
trúng cổ tay lúc nào không thể nhìn thấy kịp , bấy giờ vùng vẫy thét lớn :
- Thả tay ta ra !
Nhạc Tiểu Tuấn chộp trúng tay đối phương , thế nhưng lần này chàng không đẩy
văng đối phương , chỉ cười nhạt nói :
- Tại hạ đã nói là sẽ bắt giữ cô nương .
Đúng lúc này , bỗng nghe một giọng lão bà quát lớn :
- Nhạc Tiểu Tuấn , ngươi thả cô ta ra !
Nhạc Tiểu Tuấn quay đầu nhìn , thấy một lão bà tóc bạc như cước , một tay yểm
ngay trên lưng Trúc Thu Lan , mặt lạnh như tiền , hai mắt lộ hung quang chăm
nhìn mình .
Nguyên là Trúc Thu Lan chận đường Xuân Mai thì đứng ngay cửa , lưng hướng ra
ngoài nên không biết rằng lúc Nhạc Tiểu Tuấn bắt được Xuân Mai thì người của
đối phương cũng đã khống chế mình .
Hoắc Vạn Thanh đưa mắt nhìn thấy thì tức giận thét lớn lên :
- Thôi bà bà kia chính là Thôi ma ma , làm bếp trong Thiên Hoa sơn trang ,
cũng chính là người đã tiến dẫn Xuân Mai vào đây .
Thôi ma ma không thèm để ý đến Hoắc Vạn Thanh , chỉ lạnh lùng nói :
- Họ Nhạc kia , ngươi còn chưa chịu buông cô ta ra , ta chỉ vận kình lực thì
con nha đầu này táng mạng tại đương trường ngay !
Trúc Thu Lan cười hớn hở nói :
- Đằng nào thì ta cũng không thiệt đâu , ngươi dám chấn tâm mạch của ta thì
Nhạc đại ca cũng sẽ giết con nha đầu kia ngay .
Dứt lời bỗng tung mình định nhãy phóc vào trong , nhưng chân chưa kịp rời đất
, Thôi ma ma đã xuất chỉ lực điểm vào huyệt tâm du của nàng , khiến cả người
Trúc Thu Lan giật nảy lên một cái , đau nhói la lên một tiếng đầu óc gần như
hôn mê .
Thôi ma ma cười gằn nói :
- Nha đầu , ngươi đứng lên cho ta xem , nếm chút đau khổ không sao !
Lại nói Hoắc Vạn Thanh nhìn thấy bà lão làm bếp trong trang viện lớn gan , thì
tức giận . Lão thét lên một tiếng rồi tung người nhãy tới vung tay xuất chỉ
lực điểm liền ba đạo chỉ phong chộp vào huyệt đạo đối phương .
Thôi ma ma hừ một tiếng lạnh lùng nói :
- Hoắc tổng quản , chúng ta chưa từng động thủ với nhau !
Trong lời nói lách người né tránh chỉ phong của Hoắc Vạn Thanh , tay đặt trên
lưng Trúc Thu Lan vẫn không rời , tả thủ thuận thế phóng trảo chộp vào cổ tay
của Hoắc Vạn Thanh .
Lại nói Xuân Mai lúc này thấy có viện binh , nhân lúc Nhạc Tiểu Tuấn thần tình
bị phân phối bởi Trúc Thu Lan , liền vung tay trái chộp vào tay chàng .
Phản một chiêu bày cũng không tồi , có điều chộp vào tay chàng cũng hơi cao ,
không trúng vào uyễn mạch . Nếu như Nhạc Tiểu Tuấn phát hiện kịp mà vận kình
lực vào tay trảo đang chộp cứng cổ tay cô ta , thì tuyệt nhiên không bao giờ
cô ta phản thủ ra đòn được .
Cùng lúc với hữu thủ ra đòn , tả thủ cũng lập tức xoay mạnh hợp công vào Nhạc
Tiểu Tuấn .
Nhạc Tiểu Tuấn vừa rồi nghe Trúc Thu Lan thét lên một tiếng , thất thần ngoái
nhìn cho nên bị lơi lỏng , lúc này thấy nguy hiểm liền nhảy người về sau nửa
bộ , tả thủ phất chiêu Thuận phong tống phàm , bạt khai đòn phản thủ của Xuân
Mai , đồng thời hóa chỉ lực điểm vào huyệt thiên đài .
Nên biết song phương lúc này chỉ cách nhau tầm tay , ra đòn phản chiêu nhất
nhất đều cận thế , cốt yếu cần phải tốc độ linh lợi mới thắng được đối phương
(Mất 2 trang )
. . . là nữ nhân nên có chút nhượng tình .
Chiêu tuyệt học này chàng luyện được từ lúc còn nhỏ , nội lực phát ra theo tay
một cách tự nhiên mà không cần phải để tâm vận khí .
Xuân Mai tuy vừa rồi tay kia chộp được tay chàng , nhưng cũng chỉ là vô ích ,
hai tay buông theo người văng nhào ra ngoài tức thì .
Tống Văn Tuấn nhãy tới một bộ , xuất chỉ điểm vào ba đại huyệt trên người cô
ta .
Lại nói Hoắc Vạn Thanh tấn công liền hai chiêu , đều bị Thôi ma ma một tay
phải hóa giải hết , tay trái vẫn y nhiên đặt trên lưng khống chế Trúc Thu Lan
.
Điều này khiến Hoắc Vạn Thanh vừa tức vừa thẹn , lão gầm lên một tiếng , vận
toàn lực phóng tới một chưởng Trực khẫu thiên môn .
Thôi ma ma cười nhạt nói :
- Họ Hoắc kia , ngươi tưởng lão bà ta không dám tiếp chiêu ngươi ư ?
Nói rồi hữu chưởng phát chiêu Hoành giá kim lương trực tiếp nghênh chiêu đối
phương .
Chỉ nghe bình một tiếng cực lớn , chưởng lực song phương chạm nhau , khiến cả
hai trụ lại nỗi đều bị đẩy lui một bộ .
Hoắc Vạn Thanh trong lòng ngầm thất kinh nghĩ :
- Tặc bà này nhất thân võ học chẳng ngờ cũng kinh người như vậy , mụ ta tiềm
nhập vào Thiên Hoa sơn trang nhiều năm nay , mà ta không hề phát hiện ra một
chút nào , không biết người này đáo để lai lịch thế nào ?
Ngược lại Thôi ma ma chừng như tính trước , sau chiêu trực tiếp va chạm này
tất sẽ bị chấn động thoái lùi , cho nên khi cả người nàng về sau thì tay trái
chộp cứng áo sau lưng Trúc Thu Lan kéo cả người nàng về sau .
Hoắc Vạn Thanh sau chiêu này càng giận hung , râu tóc dựng đứng thét lớn :
- Con tặc bà kia , ngươi dám tiếp lão phu một chưởng nữa không ?
Nói là định ra chiêu ngay , chẳng ngờ Thôi ma ma bỗng phát ra một tràng cười
dài quái dị :
- Khục khục khục . . . Ngươi nhìn cho rõ !
Thì ra bà ta vừa rồi đã dùng tay phải rút phắt một ngọn chủy thủ đoản đao ,
vòng tay qua cổ Trúc Thu Lan kề lưỡi đao sắc bén lên yết hầu của nàng .
Hoắc Vạn Thanh ngớ người thâu tay về , thét hỏi :
- Ngươi định làm gì ?
Thôi ma ma mặt lộ hung quang , da nhăn nheo tái xám trông càng dễ sợ .
- Ta chỉ muốn các ngươi thả Xuân Mai cô nương ra !
Hoắc Vạn Thanh rất cần bắt giữ Xuân Mai để truy ra chuyện , nhưng lúc này Trúc
Thu Lan lại quan trọng hơn , vì nàng là tiểu muội của Nhạc Tiểu Tuấn , không
thể để nguy hại bèn gật đầu nói :
- Hảo , chúng ta thả Xuân Mai , ngươi phải thả Trúc cô nương ra .
Thôi ma ma cười nhạt nói :
- Lão bà bà ta không cần tánh mạng cô ta , thế nhưng phải nhờ cô ta đưa chúng
ta ra khỏi Thiên Hoa sơn trang này của các ngươi .
Tống Văn Tuấn đại nộ quát lớn :
- Thôi ma ma , ngươi quá ức hiếp người !
Thôi ma ma cười nói :
- Đây là vì các ngươi bức lão bà là bất đắt dĩ mà làm , nếu ở đây không phải
là Thiên Hoa sơn trang thì chúng ta có thể lập tức trao đổi người , ai đi
đường nấy , nhưng ngay trong Thiên Hoa sơn trang thì lão bà ta không thể không
đề phòng các ngươi .
Tống Văn Tuấn nói :
- Ngươi cứ thả Trúc cô nương , chúng ta bảo đảm các ngươi an toàn ra khỏi
Thiên Hoa sơn trang .
Thôi ma ma cười nói :
- Giang hồ hiểm ác , ngụy trá đa đoan biết đâu mà lường , chỉ cần lão bà ta có
con tin trong tay , thì đâu cần đến Thiếu trang chủ đảm bảo .
Tống Văn Tuấn tức gận nói :
- Nói vậy ngươi không tin nỗi bổn công tử ?
- Bỉ thử , bỉ thử ! Các người chắc cũng không tin nỗi lão bà ta chứ , đúng
không ?
Nói đến đó , bà ta cười vang rồi tiếp :
- Hoắc tổng quản , các ngươi có thả hay không thì nói ?
Nhạc Tiểu Tuấn lên tiếng :
- Hoắc tổng quản cứ thả Xuân Mai cô nương đi !
Hoắc Vạn Thanh nói :
- Nếu đã là ý của Nhạc thiếu hiệp vậy thì chúng ta cứ thả , có điều . . .
Ánh mắt ngước nhìn Thôi ma ma hỏi :
- Thôi bà bà , ngươi cũng cần phải nói là đến đâu thì ngươi thả Trúc cô nương
?
Thôi ma ma không chút suy nghĩ đáp ngay :
- Thế này , tạm thời chịu phiền Trúc cô nương theo chúng ta đến khi chúng ta
xuống thuyền !
Hoắc tổng quản gật đầu :
- Hảo , quyết định như vậy !
Tống Văn Tuấn lúc này mới không nói gì thêm , mọi người cùng nhau kéo trở lại
phòng khách .
Trang đinh mang trà lên đải .
Nhắp một ngụm trà , Tống Văn Tuấn lòng nôn nóng hỏi ngay :
- Hoắc tổng quản đã có kế hoạch gì chăng ?
Hoắc Vạn Thanh cười đáp :
- Không giấu gì Nhạc thiếu hiệp và Trúc cô nương . Sách Nghị Phu giả dạng lão
trang chủ đã bị Trúc cô nương phát giác , thế nhưng lão phu đã nhận ra hắn
quyết chưa phải là người tiềm nhập vào bỗn trang điều khiển mọi hành động .
Chính điều này khiến lão phu bỗng hoài nghi ả hầu cận bên cạh lão trang chủ là
Xuân Mai , chỉ có điều nhất thời chưa có chứng cứ gì trong tay , cho nên mới
bày ra một kế muốn chính ả tự lòi đuôi ra , rồi từ ả sẽ truy ra kẻ chủ trì ở
đây . Thật chẳng ngờ con nha đầu đó lại là kẻ chủ mưu việc bắt cóc lão trang
chủ , chứng tỏ thân phận rất cao , có thể nói còn trên cả Hắc Hổ Thần và Sách
Nghị Phu , và càng không ngờ đến ngay mụ tặc Thôi bà bà cũng có võ công cao
thâm chẳng thua lão phu , do vậy vừa rồi lão phu mới thất thủ , để mụ ta nhân
cơ . . .
Nói đến đó lão bỗng ngưng bặt .
Nhạc Tiểu Tuấn hỏi :
- Vậy hiện tại chúng ta nên làm gì ?
Hoắc Vạn Thanh không đáp , Trúc Thu Lan nói ngay :
- Vừa rồi chẳng phải Hoắc tổng quản đã nói là chốc lát nữa tất sẽ có tin , đại
ca nôn làm gì chứ ?
Tống Văn Tuấn vốn cũng định hỏi cho rõ , nhưng nghe nàng nói vậy thì thôi ,
với tay nắm chén trà nhắp một ngụm .
Hoắc Vạn Thanh nói tiếp :
- Lão hũ nghĩ ra một chuyện . . .
Tống Văn Tuấn hỏi :
- Tổng quản nghĩ đến chuyện gì ?
- Tối hôm qua Huy đại hiệp gởi thư đến bảo Huy tiểu thư trở về , phong thư đó
không biết có phải cũng là giả hay không ?
Nhạc Tiểu Tuấn vừa nghe vậy thì từ sâu trong lòng chấn động .
Tống Văn Tuấn cũng vội hỏi :
- Tổng quản thấy khả nghi lắm sao ?
Hoắc Vạn Thanh nói :
- Hôm qua lúc Huy tiểu thư đi , thì bọn tặc nhân tiềm nhập bỗn trang còn chưa
bị phát hiện , có thể . . .
Nói đến đó lão bỗng cúi đầu thở dài một tiếng mới nói tiếp :
- Cho dù bức thư đó là thật , Huy đại hiệp gửi thư bảo Huy tiểu hư cấp tốc trở
về như vậy không chừng Quy Vân trang của họ cũng đã xảy ra chuyện , không biết
. . .
Vừa nói đến đó , đột nhiên một gã trung niên vận y phục ngư dân bước vội vả
vào cúi người nói :
- Hội bẩm tổng quản . . .
Hoắc Vạn Thanh không đợi gã nói hết , đứng nhanh dậy xua tay cắt ngang , tợ hồ
như không muốn gã nói ra tại đây , rồi bước nhanh ra đón đầu .
Chỉ chốc lát , Hoắc Vạn Thanh quay trở lại ngồi vào ghế , gã trung niên ngư
phủ cũng rời khỏi phòng .
Tống Văn Tuấn chăm mắt nhìn hỏi :
- Hoắc tổng quản , tên trang đinh kia vội vàng như vậy có chuyện gì chăng ?
Hoắc Vạn Thanh nhắp một ngụm trà mới nói :
- Vừa rồi lão hũ bảo hắn chuẩn bị sẳn sàng .
Tống Văn Tuấn nhíu mày lại hỏi :
- Hoắc tổng quản giờ chuẩn bị thuyền truy theo Xuân Mai kịp sao ?
Hoắc Vạn Thanh vuốt râu cười cười đáp :
- Tặc bà và Xuân Mai chạy đã nhiều giờ , đương nhiên không thể đuổi kịp , thế
nhưng bọn chúng tất sẽ có một địa điểm dừng chân , chúng ta chỉ cần lần ra chỗ
này , rất có thể cứu được lão trang chủ .
Trúc Thu Lan bật cười nói :
- Quả nhiên là Hoắc tổng quản đã sắp đặt kế hoạch .
Hoắc Vạn Thanh cũng cười hy vọng , đứng lên nói :
- Lão hũ xin dẫn đường !
Nói rồi cứ bước đi trước ra khỏi phòng .
Tống Văn Tuấn , Nhạc Tiểu Tuấn và Trúc Thu Lan ba người cũng lục tục theo sau
, cả bọn phóng nhanh trở lại bờ hồ , quả nhiên một chiếc thuyền nhỏ đã chuẩn
bị sẳn .
Trên thuyền hai gã tráng đinh vận y phục ngư dân , người trước người sau đuôi
thuyền cầm dằm .
Hoắc Vạn Thanh dừng chân nói :
- Công tử , Nhạc tướng công và Trúc cô nương xin nhanh lên thuyền . . .
Tống Văn Tuấn hỏi :
- Hoắc tổng quản không mang thêm vài tay nhân thủ hay sao ?
Hoắc Vạn Thanh thấp giọng đáp :
- Càng đông người càng dễ lộ , chúng ta bốn người là quá đũ !
Tống Văn Tuấn ngóng mắt nhìn thuyền nói :
- Thuyền nhỏ nhẹ rất dễ chao động , hay là Trúc cô nương lên trước đi .
Trúc Thu Lan nói :
- Vâng !
Đáp rồi nàng chẳng chút khách khí tung người nhãy xuống thuyền , ba người kia
cũng lần lượt xuống theo .
Thuyền eo hẹp , trong khoang cả bốn người phải ngồi có gối , hai gã tráng đinh
không chờ căn dặn , liền chèo thuyền phóng đi vun vút .
Tống Văn Tuấn lúc này thầm tin Hoắc tổng quản đã sớm có kế hoạch sắp đặt , chỉ
có điều chưa nói rõ ra , lúc này mới hỏi :
- Hoắc tổng quản , vừa rồi ở trong trang vì sợ bọn trang đinh khả năng đều bị
bọn tặc mua chuộc , cho nên kế hoạch thế nào lão không nói ra . Hiện tại chúng
ta đã ở giữa hồ , có thể nói rồi chứ ?
Hoắc Vạn Thanh cười đáp :
- Cũng sắp đến nơi rồi , không cần nói chốc nữa công tử cũng sẽ biết .
Lão cũng không chịu nói , chính điều này khiến chuyện trở nên bí mật hơn .
Tống Văn Tuấn cười nói :
- Thôi được . Tổng quản đã sắp đặt kế hoạch rồi thì chuyện gì cũng nghe theo
lão vậy .
Hoắc Vạn Thanh trong lòng có chút không vui , nói :
- Công tử thứ tội , nhân vì chuyến đi này quan hệ trọng đại , nên cần bí mật ,
tránh đối phương phát hiện tất hỏng chuyện .
Tống Văn Tuấn thấy lão ta thận trọng như vậy , gật đầu nói :
- Ta đã nói là mọi chuyện giờ nghe theo tổng quản rồi mà .
Con thuyền vẫn lướt nhẹ mặt hồ đi vào màn đêm .
Thái Hồ nên biết rộng có đến ba ngàn sáu trăm vạn mẫu , chỉ tính đoạn từ Tế
Khẫu đến Đông Sơn cũng phải mất bốn mươi hải lý , con thuyền nhỏ bọn họ thực
chất không tiến sâu vào đi ngược men theo ngọn Mã Tích sơn đi lên mà thôi .
Ở khoảng giữa bờ tầm nữa trượng , trong đêm tối sương dày thế này không bị
người ta phát hiện , con thuyền đi chừng vài dặm thì bắt đầu chậm lại rồi áp
sát dần vào vách núi dựng đứng .
Tống Văn Tuấn cứ thế , hết nhìn bên này lại nhìn bên kia , chẳng hiểu Hoắc Vạn
Thanh đang tính kế hoạch thế nào , nhưng hắn cũng không tiện hỏi nữa .
Chốc lát thuyền cặp vào vách núi , lúc này mọi người mới nhận ra một cửa thạch
động gần đó .
Gã tráng đinh đứng đầu mũi thuyền nhanh nhẹn nhãy phóc lên bờ bõ neo dây
thuyền .
Hoắc Vạn Thanh thấp giọng thì thào :
- Bắt đầu từ giờ , dọc đường tuyệt đối không nói chuyện !
Câu này nói như một mệnh lệnh , rồi phất tay tỏ ý mọi người nhanh lên bờ .
Tống Văn Tuấn và Trúc Thu Lan lần lượt lên bờ , nhưng quay đầu nhìn lại thì
thấy Hoắc Vạn Thanh chưa lên bờ ngay . Lão bước lại đuôi thuyền , giờ một tấm
ván thuyền ôm lên một vật gì đen ngòm , đoạn mới nhún người tung nhãy lên bờ .
Nhân vì đêm tối , mọi người không nhận ra trên tay lão ta ôm vật gì , đến
lúc này nhãy lên bờ rồi , bọn họ mới nhìn rõ đó là một con chó giống tiểu thử
.
Lúc này mọi người mới hiểu ra ít nhiều kế hoạch của Hoắc Vạn Thanh .
Nguyên lão ta sau khi bọn Thôi ma ma và Xuân Mai bõ chạy , đã phái người giả
trang ngư nhân lục soát trong vùng lân cận sơn trang bên Thái Hồ .
Ở Thái Hồ , ngư nhân sống hành nghề đánh cá khá nhiều , cho nên bọn Thôi ma ma
và Xuân Mai bắt gặp ngư dân dọc đường cũng là chuyện thường tình , căn bản họ
không ngờ tới Hoắc Vạn Thanh phái người giả trang theo dỏi .
Hoắc Vạn Thanh tuy đã nắm được địa điểm ẩn nấp của bọn tặc nhân ẩn nắp tạm
thời ở ngọn Tần Phúc phong , bọn chúng dùng thuyền nhỏ nhẹ vòng ra hồ rồi quay
trở vào chỉ là để đánh lạc hướng đối phương mà thôi .
Lúc này Hoắc Vạn Thanh được bọn trang đinh tâm phúc đưa đến đây chính là nơi
bọn tặc nhân đã lên .
Tuy vậy lão chỉ biết bọn tặc nhân lên đây mà thôi , nhưng chưa biết đích xác
là nơi nào , nên mới mang theo một con linh khuyễn này . Đây là một giống chó
hiếm quý , rất tinh khôn thông minh , có thể đánh hơi người ở xa mấy mươi
trượng , vì vậy Hoắc Vạn Thanh đã mang theo nó để truy tìm tung tích đối
phương .
Bấy giờ chẳng ai lên tiếng hỏi , nhưng trong lòng tất đã hiểu vấn đề .
Hoắc Vạn Thanh hơi cúi người xuống , nhưng chưa kịp thả con chó xuống thì nó
đã nhanh nhẹn phóng xuống đất rồi chúi mũi hết nơi này đến nơi khác đánh hơi .
Linh khuyễn là loài chó thông minh , lại được huấn luyện kỹ lưỡng , chúng rất
tinh khôn , tuy vừa chạy vứa đánh hơi nhưng tuyệt nhiên không hề sủa một tiếng
nhỏ . Cứ chạy xa vài ba trượng là nó đứng lại chờ chủ, khi thấy chủ đến gần
mới tiếp tục phóng chạy đánh hơi tiếp .
Nhưng bọn họ bốn người đều thi triển khinh công mà chạy , cho nên chung quy
không để con linh khuyễn phải đợi , con chó cứ tiếp tục đánh hơi dẫn đường .
Thế núi dốc đứng hiểm trở , đường núi nhỏ hẹp khúc khuỷu , khắp nơi đều là
những đám loạn thạch chồng chất ngất ngưỡng .
Người vật chạy được chừng bốn năm dặm , bỗng phát hiện trong một rừng cây trái
lẫn khuất bức tường hồng , đây chính là Thái Hồ Quan miếu .
Con linh khuyễn mũi đánh hơi rồi bỗng tăng tốc độ vọt nhanh về phía miếu , cả
bọn bốn người nhìn nhau rồi phóng chân chạy theo ngay .
Lúc này đã cuối canh ba , xa xa có tiếng gà rừng gáy đầu canh , trời tối sao
thưa , khắp nơi chỉ là một màu đen nhờ nhợ .
Miếu đóng cửa im lìm , trong miếu không một ánh đèn hắt ra , hiển nhiên vào
giờ này thì chẳng ai mở cửa , dù miếu này có người ở đi chăng nữa .
Con linh khuyễn chạy đến trước cửa miếu, hai chân trước cào cào vào cánh cửa ,
sủa vang lên dử dội , tợ hồ như chỉ muốn phá cửa xông vào .
Hoắc Vạn Thanh thầm hiểu bọn tặc nhân có mặt trong miếu , sợ con linh khuyễn
đánh động bọn tặc , liền chạy tới đưa tay vỗ vỗ hai cái vào đầu nó . "Suỵt"
một tiếng hàm ý bảo nó im lặng .
Hết 24 - Tiên Cô Bảo Kiếm - Cổ Long
Xem hồi 25