Hồi 23 - Tiên Cô Bảo Kiếm - Cổ Long
Lập mưu bắt gian tế
Tống Văn Tuấn trong lòng nôn nóng lo lắng cho cha nên nghe vậy thì la lớn :
- Không , ta muốn ngươi dẫn ta đi gặp cha ta ngay bây giờ .
Hắc Hổ Thần nói :
- Điều này tệ chủ nhân không có lệnh , tại hạ không dám chủ trương !
Tống Văn Tuấn nói :
- Hừ , vậy thì cả ngươi cũng phải ở lại đây !
Hắc Hổ Thần cười vang nói :
- Bằng vào Thiếu trang chủ thì không làm nỗi chuyện đó đâu .
Lang Sơn Nhất Bái nhìn Hắc Hổ Thần nói :
- Huynh đệ đi trước một bước .
Nói rồi định tung người nhãy vọt ra cửa , thế nhưng Hoắc Vạn Thanh thét lớn :
- Ngươi định chạy đi đâu ?
Dứt lời , khoát bộ sấn tới , ngũ trảo chộp ra nhằm vào bả vai Sách Nghị Phu .
Thế trảo lão ta chộp tới chính là chiêu Ưng trảo cầm long trong Ưng Trảo môn ,
thế trảo bên trong hàm chứa chín lần biến hóa , vô luận đối phương nhãy người
né tránh thế nào thì cũng khó lòng thoát khỏi năm ngón trảo kỳ hiểm này .
Chẳng ngờ thế trảo chưa xuất hết thì đã nghe "hự" một tiếng , thân hình hộ
pháp cao lớn dềnh dàng đổ xuống .
Nơi Sử Truyền Đỉnh rất gần cửa ra vào , tận mắt thấy biến không ra tay cứu kịp
, liền vung kiếm lên thét lớn một tiếng nhãy ra cản đường .
Sách Nghị Phu cười khổ nói :
- Sử đại hiệp sao cứ nhất định gây khó cho huynh đệ ?
Chỉ thấy lão giơ tay phát chưởng đẩy dạt lưỡi kiếm của Sử Truyền Đỉnh ra ngoài
, lão quay đầu nhìn Hắc Hổ Thần nói :
- Triệu huynh , nhanh đi trước đi !
Hắc Hổ Thần cười đáp :
- Hảo , hảo , Sách huynh sợ huynh đệ ta xung đột với bọn họ sao ?
Nói rồi , lướt người nhanh như làn khói ra cửa .
Tống Văn Tuấn quát lớn :
- Các ngươi còn chưa chịu nói hết ra , chớ nghĩ chuyện rời khỏi đây !
Dứt lời lưỡi kiếm vung lên , người phóng truy theo , Sách Nghị Phu la lớn :
- Thiếu trang chủ , có chuyện gì từ từ hãy nói !
Vừa nói vừa xuất song chỉ kẹp cứng lưỡi kiếm của Tống Văn Tuấn .
Lúc này Thần Điêu Đầu Hói đứng gần Sử Truyền Đỉnh nhất , nhìn thấy Sách Nghị
Phu phất chưởng ra khiến hắn đứng yên bất động , thì lòng thấy kỳ lạ , buộc
miệng la lên :
- Sử đạo huynh làm sao vậy ?
Sử Truyền Đỉnh y nhiên đứng bất động , mà cũng không lên tiếng đáp lại .
Sách Nghị Phu bỗng cất tiếng cười lạnh lùng :
- Hắc hắc . . . Hồi bẩm Mạnh đại hiệp , Sử đại hiệp chỉ e vì huynh đệ nhất
thời không cẩn thận đã bị khống chế huyệt đạo rồi !
Thần Điêu Đầu Hói "hừ" một tiếng lạnh lùng , phát liền hai chưởng vào vai và
lưng Sử Truyền Đỉnh , thế nhưng Sử Truyền Đỉnh vẫn đứng trân trân nhìn mình ,
chẳng những huyệt đạo không giải được mà sắc mặt tợ hồ như biến hiện sự đau
khổ .
Trong lòng Thần Điêu Đầu Hói càng kinh hải hơn , quay đầu nhìn Kim Giáp Thần
Hoắc Vạn Thanh thì thấy cũng nằm ngay dưới đất bất động .
Tống Văn Tuấn chính đang thôi nả giải huyệt , nhưng xem ra cũng vô hiệu .
Vô Trụ thiền sư bước đến nói :
- Thiếu trang chủ xin dừng tay , Hoắc tổng quản chỉ e đã bị thủ pháp Phất
huyệt phong bế huyệt đạo , nếu dùng thủ pháp Thôi cung quá huyệt bình thường
thì không thể giải nỗi .
Tống Văn Tuấn nghe nói thì ngước mắt nhìn lên hỏi :
- Không biết đại sư có thể giải được không ?
Vô Trụ thiền sư lắc đầu đáp :
- Lão nạp cũng chỉ phán đoán vậy mà thôi , Phất huyệt thủ pháp là độc môn
tuyệt kỹ , lão nạp làm sao giải khai nỗi .
Thần Điêu Đầu Hói sấn lên một bước , nhìn trừng trừng Lang Sơn Nhất Bái nói
lớn :
- Họ Sách kia , ngươi đã thi triển thủ pháp gì trên người bọn họ ?
Phi Hồng Dực Sĩ , Cam Huyền Thông cả hai cùng liền sấn tới .
Sách Nghị Phu thoái lui một bước , nói :
- Đại sư nói đúng , thủ pháp mà huynh đệ vừa thi triển đây chính là Phất huyệt
!
Phi Hồng Dực Sĩ lạnh lùng nói :
- Ngươi nghĩ rằng Phát huyệt thủ pháp không có ai giải nỗi ư ?
Sách Nghị Phu nói :
- Phất huyệt thủ pháp tuy chỉ là một kỹ xảo , thế nhưng mỗi môn đều có chỗ độc
đáo của nó , thủ pháp mà huynh đệ học được chỉ sợ người khác không giải nỗi .
Phi Hồng Dực Sĩ nói :
- Bần đạo điểm Ngũ âm tuyệt mạch xem ngươi thế nào ?
Sách Nghị Phu cười nói :
- Vậy thì lấy tính mạng huynh đệ thế hai mạng người này !
Vô Trụ thiền sư nói :
- Ý của Sách thí chủ là giải khai huyệt đạo cho bọn họ tất có điều kiện ?
Sách Nghị Phu nói :
- Đại sư quá lời , huynh đệ giải khai huyệt đạo cho bọn họ tuyệt không có điều
kiện , chỉ cần đại sư nói một lời .
- Vậy thì hay , Tống đại lão gia là do tệ chủ nhân mời đi , đến ngày hội đó
đương nhiên sẽ cùng chư vị kiến diện . Huynh đệ hôm nay giả trang Tống đại lão
gia cũng chỉ là phụng mệnh hành sự , chư vị hà tất phải làm khó dễ giữ huynh
đệ lại đây .
Thần Điêu Đầu Hói "hừ" một tiếng lạnh lùng nói :
- Ngươi muốn đại sư chấp nhận tha ngươi ?
Sách Nghị Phu gật đầu đáp :
- Không sai , Vô Trụ thiền sư là cao tăng phật môn , chỉ cần đại sư gật đầu
chấp nhận là huynh đệ sẽ giải khai huyệt đạo cho hai vị này .
Vô Trụ thiền sư đưa mắt nhìn mọi người , rồi nói :
- Chư vị đạo huynh nghĩ thế nào ?
Mọi người chưa có chủ ý gì thì Sách Nghị Phu đã nói :
- Phất huyệt thủ pháp mà Sử đại hiệp và Hoắc tổng quản trúng sẽ làm toàn thân
doanh vệ đều ngưng lưu thông , nếu trong mười hai canh giờ không giải thì
huyết ngừng khí tán mà thành người tàn phế . . .
Lúc này Trúc Thu Lan đang đứng bên Nhạc Tiểu Tuấn ở góc phòng nghiêng đầu nhìn
chàng nói :
- Nhạc đại ca , chúng ta không có thiếp mời , hay là ra đòi lão ta hai cái mới
được !
Nhạc Tiểu Tuấn không quay đầu , mắt vẫn theo dõi chuyện bên ngoài kia , đáp :
- Thiệp mời chỉ mời người trong Bát đại môn phái , chúng ta đâu phải người
trong Bát đại môn phái !
Trúc Thu Lan nói :
- Đại ca không nghe vừa rồi Sách Nghị Phu nói là đến ngày hội Tống đại lão gia
cũng có tham dự , đại ca cần phải đi mới gặp được lão gia chứ !
Nói rồi chẳng đợi Nhạc Tiểu Tuấn phản ứng thế nào , liền bước lên nói lớn :
- Ê , Sách đại phu , chúng ta chưa có thư mời đi Trịch Bát thiền viện , ngươi
đưa cho chúng ta hai cái được chứ ?
Sách Nghị Phu đáp :
- Thư mời là do tệ chủ nhân căn cứ theo danh sách mà phát mời , vả lại chuyện
này do Hắc Hổ Thần đảm nhận , nhị vị không có tên trong danh sách thì huynh đệ
ta cũng đành chịu !
Trúc Thu Lan chống tay ngang hông nói :
- Vậy thì chúng ta không đồng ý tha ngươi !
Sách Nghị Phu cười gằn một tiếng nói :
- Ta đã nắm tính mạng của Sử đại hiệp và Hoắc tổng quản trong tay , ngươi giờ
có đồng ý hay không , ta cũng không cần biết .
Trúc Thu Lan tức giận nói :
- Hừ ! Ngươi tưởng chúng ta không thể làm gì được ngươi sao ?
Nói rồi nhiều gọi lớn :
- Nhạc đại ca , nhanh đến cho hắn mở mắt một chút , chỉ cần một chiêu hạ hắn ,
buộc hắn giải khai huyệt đạo cho hai vị này rồi chúng ta sẽ ra cỗng chờ hắn !
Nhạc Tiểu Tuấn có chút do dự .
Trúc Thu Lan giục :
- Nhạc đại ca , nhanh lên !
Sách Nghị Phu đưa mắt nhìn Nhạc Tiểu Tuấn , rồi cười nói :
- Nhạc thiếu hiệp chỉ một chiêu mà hạ nỗi huynh đệ , thật khó tin !
Đương nhiên lão ta khó mà tin nỗi , kể cả Hoắc Vạn Thanh , Sử Truyền Đỉnh đều
bại dưới tay lão , lẻ nào lại để tâm đến một thiếu niên miệng còn hôi sửa ?
Trúc Thu Lan trong đầu đã có chủ ý , nhân cơ hội nói ngay :
- Nhạc đại ca ta nếu dùng đến chiêu thứ hai thì xem như chúng ta thua , nhất
định một lời vậy chứ ?
Sách Nghị Phu khi nào chịu bẻ mặt trước đối phương , gật đầu cười nói ngay :
- Nhạc thiếu hiệp chỉ một chiêu hạ nỗi huynh đệ , ta xin chịu phép !
Trúc Thu Lan nói :
- Hảo , ngươi nói phải giữ lời hứa đấy nhé !
Sách Nghị Phu khẳng khái :
- Sách Nghị Phu ta chưa từng thất tín nuốt lời !
Trúc Thu Lan quay đầu nói :
- Nhạc đại ca , nhanh ra đi !
Nhạc Tiểu Tuấn bất đắc dĩ theo lời Trúc Thu Lan bước ra , nói :
- Tại hạ chỉ cần một chiêu bắt được các hạ là đũ chứ ?
Sách Nghị Phu nói :
- Không sai !
- Hảo , các hạ chuẩn bị rồi chứ ?
- Nhạc thiếu hiệp cứ tự nhiên ra tay .
Nhạc Tiểu Tuấn chẳng nói gì , đưa tay chộp vào cổ tay lão ta , cười hỏi :
- Chẳng phải tại hạ đã chộp được tay các hạ đây sao ?
Sách Nghị Phu nằm mộng cũng không thể ngờ trong một tíc tắc chưa kịp phòng bị
, đã bị Nhạc Tiểu Tuấn chộp cổ tay mình , trong lòng chấn động vận lực định
giằng ra .
Thế nhưng Nhạc Tiểu Tuấn càng nhanh hơn , chỉ một cái kéo rồi đẩy tay , khiến
cả người Sách Nghị Phu chúi nhủi lăn ra ngoài .
Sách Nghị Phu bị đẩy văng ra ngoài lồm cồm bò dậy , nhìn chàng tợ hồ như không
thể tin nỗi , lắp bắp :
- Nhạc thiếu hiệp , một chiêu này thật cao minh , thế nhưng tại hạ muốn thử
lại lần nữa .
Một chiêu này , toàn trường không ai kịp nhìn thấy chàng ra tay thế nào ,
đương nhiên bọn họ mười phần chẳng tin Nhạc Tiểu Tuấn có được bản lảnh như vậy
, trong lòng chỉ nghĩ chàng nhân cơ may mà đắc thủ thôi !
Trúc Thu Lan không chịu để yên , ré lên :
- Ái da , ngươi định nuốt lời ư ?
Sách Nghị Phu nói :
- Tại hạ đã nói tất giữ lời , chỉ có động được theo cái kéo và đẩy tay của
Nhạc Tiểu Tuấn văng nhào lộn đầu ra ngoài .
Sách Nghị Phu không kịp nhìn thấy gì cả , mơ mơ hồ hồ bị Nhạc Tiểu Tuấn hất
văng ra ngoài , lão tức giận nhãy dựng người lên , trợn mắt há mồm nhìn chàng
một hồi , chẳng biết vì giận hóa cuồng hay sao mà cười lên ha hả nói :
- Tuyệt , tuyệt , thủ pháp tuyệt lắm ! Nhạc thiếu hiệp thân hoài tuyệt nghệ
thế này , không cần huynh đệ ta tìm cách , mà đích thân tệ chủ nhân cũng sẽ
mời nhị vị quang lâm Trịch Bát thiền viện .
Nhạc Tiểu Tuấn lần thứ hai đẩy văng Sách Nghị Phu khiến Vô Trụ thiền sư , Phi
Hồng Dực Sĩ , ai nấy đều chấn động biến sắc .
Lúc nảy bọn họ chỉ nghe Nhạc Tiểu Tuấn nói sư phụ chàng là Vô Danh lão nhân ,
nhưng võ lâm căn bản không có nhân vật nào có ngoại hiệu cổ quái như vậy !
Trúc Thu Lan chống tay hất hàm hỏi :
- Ta hỏi ngươi bao giờ mới chịu đưa thư mời tới hử ?
Sách Nghị Phu nói :
- Nhị vị xin cứ đúng lúc ấy phó ước Trịch Bát thiền viện , huynh đệ sẽ tự thân
đón tiếp .
Trúc Thu Lan nói :
- Hảo , vậy thì đa tạ .
Sách Nghị Phu cười khan một tiếng :
- Trúc cô nương không cần khách sáo .
Nói rồi quay người ôm quyền xá dài Vô Trụ thiền sư , hỏi :
- Không biết đại sư và chư vị bằng hữu đây bàn bạc xong chưa ?
Vô Trụ thiền sư đáp ngay :
- Bần tăng chấp nhận .
Sách Nghị Phu lại nói :
- Đại sư bảo đảm cho huynh đệ rời khỏi đây chứ ?
Vô Trụ thiền sư chắp tay nói :
- Bần tăng đồng ý thì không còn ai làm khó lưu giữ Sách thí chủ lại đây đâu !
Sách Nghị Phu mĩm cười nói :
- Có lời này của đại sư , huynh đệ ta yên tâm .
Nói rồi bước nhanh tới , lần lượt từ Sử Truyền Đỉnh rồi Hoắc Vạn Thanh , chỉ
vung tay phất nhẹ , quả nhiên cả hai theo đó mở mắt tĩnh người lại ngay .
Sử Truyền Đỉnh vừa tĩnh lại , trừng mắt thét lớn :
- Ta thí mạng với ngươi !
Rồi định vung kiếm tấn công , nhưng Vô Trụ thiền sư đưa tay cản lại nói :
- Sử đạo huynh tạm thời bớt giận , bần tăng đã đồng ý để Sách thí chủ đi , cứ
để cho đi !
Sách Nghị Phu chắp tay vái quanh một vòng nữa , nói :
- Chư vị đại hiệp , xin cho huynh đệ cáo từ .
Nói rồi quay người ung dung bước ra cửa .
Tống Văn Tuấn hậm hực nói với theo :
- Sách Nghị Phu , hôm nay tạm thời tha cho ngươi , sau này gặp lại bổn công tử
quyết không tha ngươi đâu !
Sách Nghị Phu đã khuất ở cửa nhưng nghe giọng lão cười đáp lại :
- Chuyện này cứ để sau hãy nói .
Tống Văn Tuấn dậm chân nói :
- Lão tặc này . . .
Vô Trụ thiền sư nói :
- Người này thân tàng bất lộ , theo lão nạp thấy thì sở học của hắn không chỉ
ngang đây .
Cam Huyền Thông nói :
- Đại sư nói rất đúng , Lang Sơn Nhất Bái xưa nay chỉ hùng danh một vùng Tây
Bắc , ít khi vào Trung Nguyên . Người này thân tàng tuyệt học , theo bần đạo
thấy thì nếu chúng ta chỉ một đối một chỉ e rằng không ai trong chúng ta có
thể khống chế nỗi hắn , cho dù chúng ta liên thủ cầm hắn lại đây , thì hắn
chẳng qua cũng chỉ là một tay thuộc hạ phụng mệnh chủ nhân hành sự mà thôi .
Bởi vậy đại sư tha hắn đi là đúng lý .
Tống Văn Tuấn nói :
- Chủ nhân của hắn cứ ẩn sau màn , không biết là ai ? Gia phụ . . .
Thần Điêu Đầu Hói chen vào nói ngay :
- Thiếu trang chủ chớ quá lo lắng , thử nghĩ xem đến như Hắc Hổ Thần và cả
Lang Sơn Nhất Bái mà đều cam tâm đầu thân người này , đũ thấy người này võ
công tất còn cao hơn bọn họ nhiều . Bọn chúng bắt lệnh tôn đi , rồi lại mời
chúng ta mồng tám tháng chạp dự hội , bên trong tất có âm mưu , có thể nói
toạt ra là chúng không gì ngoài việc đồ bá võ lâm . Cho nên định lợi dụng Minh
chủ để hiệu triệu quần hùng bát phái , vì thế theo bần đạo suy đoán thì Minh
chủ tuyệt đối vô sự .
Cam Huyền Thông nói :
- Mạnh đạo huynh nói không sai , vừa rồi chính Sách Nghị Phu đã nói Minh chủ
được ưu đãi như thượng khách , tất yếu là đãi đến khi tham gia đại hội trên
Trịch Bát thiền viện . Thiếu trang chủ tạm thời nhẫn nại , chờ đến lúc đó tất
sẽ tạo cơ hội với Minh chủ .
Phi Hồng Dực Sĩ nói :
- Từ đây đến kỳ hội ấy còn gần đến hai tháng , mà nhân vật đứng sau bức màn
kia chúng ta lại chưa biết tí gì . Chuyện Minh chủ bị bắt giữ , theo thiển
nghĩ của bần đạo thì bên trong tất có âm mưu rất lớn . Bát đại môn phái chúng
ta cần phải tập trung tìm cách đối phó , có thế mới không bị chúng uy hiếp .
Vô Trụ thiền sư chắp tay trước ngực nói :
- Bần tăng phụng mệnh chưởng môn mà đến đây yết kiến Minh chủ , hiện tại Minh
chủ bị bắt giữ , đối với chuyện vô cùng hệ trọng , cho nên trước hết cần phải
trở về tệ tự bẩm báo cho phương trượng hay . Chư vị đạo huynh có lẻ cũng nên
hồi báo với chưởng môn nhân thỉnh thị , nên vừa rồi Lục đạo huynh nói Bát đại
môn phái chúng ta cần hợp tìm kế sách đối phó , thật là đúng lý . Bần tăng
nghĩ ra một điều , không biết chư vị nghĩ thế nào ?
Thần Điêu Đầu Hói nói :
- Đại sư , xin cứ nói !
- Bần tăng thấy kỳ hội trên Trịch Bát thiền viện quan hệ trọng đại tới Bát đại
môn phái , cho nên chúng ta trước hết cần trở về bẩm cáo chưởng môn nhân thĩnh
thị ý kiến , sau đó ước định một địa điểm nào đó , chúng ta sẽ hợp lại bàn bạc
với nhau trước ngày đại hội kia xảy ra .
Thần Điêu Đầu Hói nói :
- Nói vậy hẳn đại sư đã có phúc án ?
Vô Trụ thiền sư gật đầu nhẹ nói :
- Chư vị đạo huynh hiện tại trở lại quý phái , đường xá xa gần không giống
nhau , mất nhiều thời gian . Cho nên theo thiển ý của bần tăng , thì lấy ngày
mồng một tháng chạp , chúng ta tụ hội nhau bàn bạc .
Cam Huyền Thông hỏi :
- Địa điểm ở đâu ?
Vô Trụ thiền sư nói tiếp :
- Tệ sư đệ là Động Thế Xương , cư trú ở Nam Lăng , cách Hoàng Sơn chừng hai
ngày đường , vả lại đối với các phái thì khoảng cách này cũng phù hợp , không
biết chư vị nghĩ thế nao ?
Thần Điêu Đầu Hói cười vang nói :
- Hay, Kiền Khôn Thủ Đông lão ca cùng với chư vị ở đây đều là người quen cũ ,
đến Đông gia trang tụ hội là vừa khéo , chẳng ai bị thiệt nhé .
Phi Hồng Dực Sĩ tiếp lời nói ngay :
- Hảo , vậy chúng ta quyết định thế .
Vô Trụ thiền sư thấy mọi người đã đồng ý , liền đứng lên nói :
- Chư vị đã đồng ý , bần tăng xin cáo từ trước .
Phi Hồng Dực Sĩ cũng đứng lên theo nói :
- Bần đạo cũng cáo từ đây !
Hoắc Vạn Thanh vội nói :
- Chư vị xin lưu bước , gia nhân đã làm xong thức ăn , chỉ vì vừa rồi xảy ra
chuyện nên không mang vào đây . Giờ mọi người xin lưu lại dùng cơm rồi về còn
chưa muộn .
Vô Trụ thiền sư nói :
- Minh chủ bị bắt giữ , chuyện hệ trọng vô cùng , bần tăng cần phải tức tốc
hồi tự bẩm cáo cùng phương trượng , một khắc một giây cũng không dám ở lại .
Thiếu trang chủ xin bảo trọng , bần tăng cáo từ !
Nói rồi chắp tay trước ngực chào mọi người lần nữa , đoạn cứ bước ra cửa .
Tiếp đó Phi Hồng Dực Sĩ , Cam Huyền Thông , Mạnh Đạt Nhân và Sử Truyền Đỉnh
cũng lần lượt theo nhau cáo từ .
Tống Văn Tuấn đứng lên nhìn Nhạc Tiểu Tuấn nói :
- Nhạc huynh , Trúc cô nương tạm thời ngồi đây , tại hạ ra tiễn họ xong sẽ
quay vào ngay .
Rồi bước ra nhanh cửa tiễn chân mấy người kia đến tận đại môn mới quay trở lại
.
Bọn Nhạc Tiểu Tuấn và Trúc Thu Lan trước đó đã được Hoắc Vạn Thanh mời sang
một phòng khách gần đó , trong phòng đèn đuốc sáng choang , một bàn tiệc thịnh
soạn đã được dọn sẳn .
Tống Văn Tuấn vội vả đi vào , vẫy tay nói ngay :
- Nhạc huynh , Trúc cô nương , mời ngồi tự nhiên , chúng ta là người quen bất
tất câu nệ , không cần khách khí làm gì . Nào mời !
Lại quay nhìn sang Hoắc Vạn Thanh nói :
- Hoắc tổng quản cũng nhanh ngồi vào !
Nói rồi tự động ngồi vào ghế chủ tọa .
Bọn Nhạc Tiểu Tuấn , Trúc Thu Lan và cả Hoắc Vạn Thanh cũng phân ngôi thứ mà
ngồi
Một ả hầu nhanh nhẹn rót rượu cho bọn họ .
Hoắc Vạn Thanh nâng chén lên nói :
- Nhạc tướng công , Trúc cô nương , mời cạn chén !
Trúc Thu Lan cười nói :
- Tôi không biết uống rượu , Hoắc tổng quản xin xạn chén với Nhạc đại ca vậy .
Hoắc Vạn Thanh cũng không ép , liền cạn chén cùng Nhạc Tiểu Tuấn rồi lại cạn
chén với Tống Văn Tuấn .
Chốc lát cả bọn bốn người vừa ăn uống vừa nói chuyện vui vẻ .
Hoắc Vạn Thanh nốc thêm một chén rượu nữa , cười khà khà một tiếng sảng khoái
nhìn Nhạc Tiểu Tuấn ướm hỏi :
- Nhạc tướng công , Trúc cô nương , nhị vị đối và chuyện vừa rồi có cao kiến
gì không ?
Nhạc Tiểu Tuấn nói :
- Tại hạ ít hành tẫu giang hồ , chỉ nhận thấy đối phương sớm lập âm mưu quấy
động giang hồ , nhưng đây chỉ là mới bước manh nha , ngoài ra không biết được
biến hóa thế nào , phải nhờ Hoắc tổng quản chỉ giáo .
Hoắc Vạn Thanh lắc đầu cười đáp mấy tiếng :
- Không dám , không dám !
Trúc Thu Lan bật cười nói :
- Nhạc đại ca cho rằng bọn chúng sớm lập âm mưu thật chí lý , cứ nhìn tình
hình hôm nay , bọn Hắc Hổ Thần Triệu Quang Đẩu và Lang Sơn Nhất Bái Sách Nghị
Phu rơi vào tình thế không đường thoát thân . Nếu như bọn chúng không sắp đặt
kế hoạch sẳn thì bọn chúng há dễ dàng an toàn rời khỏi Thiên Hoa sơn trang ?
Tống Văn Tuấn ngạc nhiên hỏi :
- Trúc cô nương nhìn ra điều gì rồi sao ?
Trúc Thu Lan nói :
- Chuyện Tống đại lão gia bị bắt giữ , rồi tới đây đại hội trên Trịch Bát
thiền viện là chuyện vô cùng hệ trọng , đương nhiên Vô Trụ thiền sư và mấy vị
kia không khi nào chịu bõ qua cho bọn Hắc Hổ Thần . Nhưng vì từ đây đến đại
hội thời gian không còn nhiều , mà bọn họ phải đi về bẩm cáo với chưởng môn
nhân xin thĩnh thị ý kiến , chuyện đã cấp bách như vậy , tự nhiên bọn họ không
rảnh thời gian mà nhúng tay vào chuyện khác , huống gì lúc này Tống đại lão
gia đang ở trong tay chúng , đề phòng nguy hại cho Tống đại lão gia vẫn là hơn
chứ ?
Hoắc Vạn Thanh gật đầu lia lịa nói :
- Cô nương phân tích tỉ mỉ , quả không sai tí nào .
Trúc Thu Lan nói :
- Hoắc tổng quản quá khen , chỉ có điều không biết Hoắc tổng quản đã sắp đặt
thế nào ?
Hoắc Vạn Thanh ngớ người hỏi lại :
- Làm sao cô nương biết lão hũ đã có sắp đặt ?
Trúc Thu Lan cười tươi nói :
- Tống đại lão gia bị bắt đi , Thiếu trang chủ và Hoắc tổng quản trong lòng
tất lo như lửa đốt , còn lòng dạ nào mà ngồi đây ăn uống? Nếu không phải là đã
có sắp đặt , thì cũng là chờ tin tức nào đó .
Hoắc Vạn Thanh thở hắt ra một hơi nói :
- Cô nương trí tuệ uyên thâm , đoán việc như thần , lão hũ xác thực đã có chút
sắp đặt .
Tống Văn Tuấn tiếp lời nói :
- Gia phụ bị bắt đi , tại hạ quả thực lòng như lửa đốt , gặp người trong các
đại môn phái , việc gì cũng thĩnh thị ý kiến , như nay bọn họ đều trở về chẳng
giúp thêm gì được . Nhạc huynh . . .
Nhạc Tiểu Tuấn không đợi gã nói hết liền lên tiếng ngay :
- Tống đại lão gia bị tặc nhân bắt đi , cứu người như cứu lửa , chỉ cần có
chuyện dụng được tại hạ , thì dù nhãy vào dầu sôi lửa bỏng , tại hạ quyết
không từ nan .
Tống Văn Tuấn cảm kích nói :
- Nhạc huynh khí khái trượng nghĩa , xin nhận một lạy này trước .
Nói rồi quả nhiên chắp tay vái dài .
Nhạc Tiểu Tuấn vội vàng né người xua tay la lên :
- Tống huynh không nên làm vậy . . . Hiện tại Tống huynh định hành động thế
nào , có thể nói ra cho tại hạ nghe ?
Hoắc Vạn Thanh đở lời nói ngay :
- Hiện tại còn quá sớm , Nhạc tướng công và Trúc cô nương cứ ăn uống , chốc
nữa chúng ta nói tiếp còn chưa muộn .
Nhạc Tiểu Tuấn thấy bọn họ hai người nói chuyện úp úp mở mở , trong lòng thấy
kỳ lạ , định lên tiếng hỏi .
Nhưng lúc ấy Trúc Thu Lan thấp giọng nói :
- Hoắc tổng quản sợ tai vách mạch rừng , đại ca không nên hỏi nữa !
Nhạc Tiểu Tuấn liếc nhìn quanh , chỉ thấy trong phòng ngoài bọn họ ra chỉ còn
một ả nữ tỳ áo xanh , bất giác thầm nghĩ :
- Xem ra Hoắc Vạn Thanh giờ đối với bất cứ người hầu nào trong Thiên Hoa sơn
trang cũng không dám tin tưởng .
Lúc này Hoắc Vạn Thanh sau vài tuần rượu nghề ngà , bỗng cười ha hả nói :
- Chẳng giấu giếm gì Nhạc tướng công , lão hũ đã nắm được chút manh mối của
bọn tặc . . .
Rồi lão thắp giọng nói vẻ bí mật :
- Có thể Tống lão trang chủ vẫn còn ở đây !
Nhạc Tiểu Tuấn "ồ" lên một tiếng , chưa kịp nói gì thì Hoắc Vạn Thanh nói thêm
:
- Trước mắt thời gian hãy còn sớm lắm , chúng ta cứ ăn uống rồi hẳn hay !
Nhạc Tiểu Tuấn không nén nỗi hiếu kỳ hỏi :
- Thế Hoắc tổng quản định lúc nào thì hành động ?
Hoắc tổng quản đảo mắt nhìn quanh một vòng , cố bí mật nói :
- Ở đây chẳng có người ngoài , lão hũ nói cũng không hại gì , lão hũ định canh
hai đêm nay hành động , chỉ cần một mẻ lưới là hốt hết bọn tặc , ha ha . . .
Cười đắc chí xong cầm chén lên làm cạn một hơi , rồi quay đầu gọi :
- Xuân Mai , nhanh rót rượu cho Nhạc tướng công .
Ả hầu áo xanh nghe vậy ứng thanh"dạ" một tiếng , bước lại rót cho Nhạc Tiểu
Tuấn một chén đầy , đến lúc rót rượu cho Hoắc Vạn Thanh thì bình rượu vừa hết
, thị cúi người cung kính nói :
- Đợi tiểu tỳ xuống bếp lấy thêm rượu !
Hoắc Vạn Thanh phất tay nói :
- Ừ , đi nhanh đi !
Xuân Mai "dạ" tiếng nữa, rồi quay người uyễn chuyễn đi nhanh ra cửa .
Hoắc Vạn Thanh chờ Xuân Mai đi xong , cũng liền đứng lên lướt nhanh ra ngoài
không nói một tiếng nào .
Qua một lúc , Hoắc Vạn Thanh đi rồi trở vào ngồi xuống ghế như cũ .
Tống Văn Tuấn ngước mắt nhìn lão , chỉ thấy lão khẻ gật nhẹ đầu , thỉ chung
không nói tiếng nào .
Điều này lọt vào mắt bọn Nhạc Tiểu Tuấn , trong lòng cảm thấy quái lạ , thầm
nghĩ :
- Xem ra bọn họ như đã sắp đặt một chuyện gì quan trọng !
Vừa lúc ấy thì Xuân Mai cũng đã trở lại với bình rượu đầy trên tay , bước tới
bàn rót đầy chén rượu cho Hoắc Vạn Thanh .
Hoắc Vạn Thanh chờ cho Xuân Mai rót xong , ánh mắt chợt sáng rực lên hỏi đột
ngột :
- Xuân Mai , ngươi vào Thiên Hoa sơn trang này bao lâu rồi nhỉ ?
Xuân Mai hai tay cầm bình rượu , cúi đầu thấp giọng đáp :
- Tiểu tỳ vào đây được hai năm .
Hoắc Vạn Thanh "hừm" một tiếng , lại hỏi :
- Ai tiến dẫn ngươi vào đây ?
- Chính là Thôi ma ma nấu ăn trong bếp .
- À ra thế , vậy ngươi có đi học chữ chứ ?
Xuân Mai hơi thẹn , không đáp mà hỏi lại :
- Tổng quản sao lại hỏi tiểu tỳ chuyện này ?
Hoắc Vạn Thanh vuốt râu cười nói :
- Nếu ngươi có học chữ thì lão phu có chuyện giao cho ngươi làm đây mà . . .
Xuân Mai nghe vậy gật đầu đáp :
- Tiểu tỳ có đi học vài năm .
Trả lời như vậy có nghĩa là tình nguyện nhận công việc tổng quản phái đi .
- Tốt lắm !
Hoắc Vạn Thanh gật đầu nói rồi lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy vò nhầu đưa
tới trước mặt Xuân Mai cười nói :
- Ngươi xem hộ ta trên giấy này viết gì vậy ?
Xuân Mai không đưa tay đón lấy mà sắc mặt thoáng chút biến sắc , bất giác
thoái lui hai bước .
Hoắc Vạn Thanh vụt đứng lên cười ha hả nói :
- Con nha đầu , lão hũ vốn nghĩ ngươi chỉ là người đưa tin mà thôi , không ngờ
ngươi được phái tới tiềm nhập Thiên Hoa sơn trang để chủ trì mọi chuyện , lão
phu đã nhìn nhầm ngươi rồi !
Xuân Mai sau chút biến sắc , giờ thì đã trấn tĩnh lại cười nhạt nói :
- Ngươi đến bây giờ mới biết , thật đáng tiếc đã muộn !
Trong chốc lát , Xuân Mai chẳng những trầm nghi mà thần thái không chút gì tõ
ra sợ hải .
Tống Văn Tuấn cũng đứng lên theo hỏi :
- Hoắc tổng quản , hắn viết gì trên giấy ?
Hoắc Vạn Thanh thuận tay trao mẫu giấy cho Tống Văn Tuấn , nói :
- Lão hũ không ngờ đến Tống Văn Sinh ở với chúng ta mười mấy năm rồi mà cũng
bị chúng mua chuộc . Mẩu giấy này chính con nha đầu này viết trao cho Tống Văn
Sinh , lão hũ đã kịp phát hiện , lấy từ trong người Tống Văn Sinh .
Tống Văn Tuấn đón lấy mẩu giấy , đọc nhanh thấy trên mẩu giấy một hàng chữ
thảo vội bằng bút kẻ mi : " Hành tung đã lộ , canh hai rút lui . .."
Đọc xong mẩu giấy , Tống Văn Tuấn mặt hiện sát khí , "soạt" một tiếng , kiếm
rút khỏi võ thát lớn :
- Tiện nhân , hay lắm , nhanh khai ra người của các ngươi hiện ẩn nấp ở đâu ?
Xuân Mai điềm nhiên nói :
- Chẳng phải Hoắc tổng quản đã biết rồi ư ?
Hoắc Vạn Thanh cười vang dài rồi nói :
- Lão hũ nếu không nói thế thì làm sao khiến ngươi lộ nguyên hình được ?
Xuân Mai cười nhạt nói :
- Hoắc tổng quản quả nhiên tâm cơ hơn người , thế nhưng nếu không bị ngươi
phát hiện ra , thì đêm nay bỗn cô nương cũng rời khỏi đây thôi .
Hoắc Vạn Thanh cười gằn nói :
- Hiện tại thì ngươi không còn cơ hội đó !
Xuân Mai nhìn lão ta một cái , lạnh lùng hỏi :
- Ngươi định làm gì ta ?
Hoắc Vạn Thanh nói :
- Đương nhiên lão hũ bắt giữ ngươi truy cho ra lão trang chủ .
Xuân Mai cười nhạt nói :
- Nghe Hoắc tổng quản nói tợ hồ như sẽ thắng nỗi ta .
- Hắc hắc . . . không tin ngươi cứ thử xem . Hoắc mỗ có khả năng bắt giữ ngươi
hay không ?
Tống Văn Tuấn nói :
- Hoắc tổng quản , con tiện nhân này cứ để ta đối phó .
Hoắc Vạn Thanh xua tay nói :
- Không cần công tử động thủ , lão hũ một mình cũng có thể bắt hắn .
Xuân Mai "hừ" một tiếng lạnh lúng :
- Hảo , ngươi muốn động thủ thì thử xem . . .
Hoắc Vạn Thanh "hừ" một tiếng người sấn tới , ngũ trảo trương ra chộp vào uyễn
mạch đối phương .
Xuân Mai thân hình mảnh mai lách nhanh , hữu thủ xuất chỉ nhằm thẳng giữa lòng
tay trảo đối phương điểm tới .
Hoắc Vạn Thanh không ngờ đối phương dám liều một đòn như vậy , nhưng tình thế
bức bách đành phải thâu trảo , từ chưởng phóng ra hàm chứa biến hóa , chính là
sát chiêu lợi hại của Kim Giáp Thần , thế chưởng dũng mãnh mà lại cực nhanh ,
xem ra Xuân Mai lần này khó tránh .
Hết 23 - Tiên Cô Bảo Kiếm - Cổ Long
Xem hồi 24