Hồi 25 - Thất Tuyệt Ma Kiếm - Ngọa Long Sinh
Hàn Thu đoạt kiếm gặp cường nhân
Bỗng nghe Phương Tú buông tràng cười rộ nói:
- Kỳ dược đã tan ra nước thì dù nội công công tử có thâm hậu đến đâu cũng chẳng
tài nào trục
xuất chất độc ra khỏi phủ tạng được nữa.
Tiếng cười chưa dứt đèn đã tắt phụt.
Trong đường hẻm lại tối đen như mực, giơ
bàn tay trông
không rõ ngón.
Lý Hàn Thu ngấm ngầm buông tiếng thở dài. Chàng vận khí thử quả nhiên không thấy
triệu
chứng gì là đã trúng độc, liền tự hỏi:
- Chẳng lẻ nữ nhân kia đã nói thật thay đổi dược vật rồi chăng?
Giữa lúc ấy bỗng nghe có tiếng lách cách. Tường vách đột nhiên lộ ra một cái
cửa. Lý Hàn
Thu tra kiếm vào võ chậm chạp đi ra.
Bên ngoài cửa là một nhà sảnh đường rộng rãi đèn lửa huy hoàng sáng như ban ngày
Trước một cái bàn chính giữa giải đoạn vàng, Phương Tú cùng một lão già râu dài
tới rốn. Mặt
vuông mắt sáng mình mặc áo lam sóng vai ngồi ở thủ vị. Hai bên là tám tên đại
hán vỏ phục lưng
giắt quỉ đầu đao đang đứng thị lập.
Lý Hàn Thu đi được năm bước, đột nhiên nghe phía sao đánh huỳnh một tiếng rùng
rợn. Chàng
quay đầu nhìn lại thì chỗ cửa vừa rồi đã đóng chặt lại như củ. Bức tường liền
vào như đúc không
một kẽ hở. Người không biết nội tình thì chẳng ai hiểu chỗ bí mật bên trong.
Bỗng nhe Phương Tú lớn tiếng gọi:
- Lấy ghế ngồi cho công tử.
Một ả nữ tỳ áo xanh chạy ra tay cầm chiếc cẩm đôn đặt xuống cách chỗ Phương Tú
chừng bảy
thước.
Nguyên trong nhà đại sảnh nầy ngoài chỗ ngồi của Phương Tú cùng người áo lam
không còn
một cái ghế nào khác.
Phương Tú nhìn kỹ Lý Hàn Thu nói:
- Mời công tử ngồi xuống!
Lý Hàn Thu vẻ mặt cực kỳ lạnh lẽo, đảo mắt nhìn tám tên đại hán vỏ phục một lượt
rồi từ từ
ngồi xuống cẩm đôn.
Phương Tú vuốt chòm râu dài khoan thai nói:
- Kiếm thuật của Lý công tử đã đến trình độ tuyệt vời chẳng kém gì lệnh tôn.
Hắn đưa mắt nhìn người mặc áo lam mặt vuông mắt vọ nói tiếp:
- Vị nầy là...
Lý Hàn Thu lạnh lùng tiếp:
- Từ Châu Hàn Ðào
Phương Tú nói:
- Lão phu quên mất Lý thế huynh là một kẻ sĩ tài trí đã đoán ra từ trước, khỏi
cần lão phu giới
thiệu
Lý Hàn Thu tính ngầm trong bụng:
- Trong sảnh đường nầy chỗ nào cũng bố trí cơ quan, mình không nên động thủ ở
đây .
Bổng nghe Phương Tú hỏi:
- Vừa rồi Lý thế huynh đã có lời hứa, hẳn thế huynh chưa quên?
Lý Hàn Thu hỏi lại:
- Viện chúa bảo sao?
Phương Tú đáp:
- Xin Lý thế huynh hãy đưa khí giới ra.
Lý Hàn Thu giương cặp lông mày hình thanh kiếm lên lẳng lặng không nói gì
Trong nhà đại sảnh hiện ra một bầu không khí khẩn trương.
Tám tên đại hán võ
trang đều rút
quỉ đầu đao ra dật lên những tiếng lách cách.
Lý Hàn Thu chuyển động mục quang.
Ðột nhiên trong góc nhà đại sảnh chàng phát hiện ra một cặp mắt sáng như sao đang nhìn mình chớp luôn hai cái. Ðâu là lời nói trong lòng không thành tiếng.
Lý Hàn Thu hiểu ý đối phương bảo mình phải nín nhịn.
Chàng nhớ tới vụ mình chưa trúng độc lập tức tỉnh ngộ
, uể oải cởi thanh kiếm bên
mình ra.
Phương Tú tủm tỉm cười nói:
- Nếu Lý thế huynh thực lòng hợp tác với bọn ta thì lão phu có thể phá lệ để ưu
đãi thế huynh.
Lý Hàn Thu hững hờ hỏi:
- Ưu đãi bằng cách nào?
Phương Tú đáp:
- Lão phu lựa cho Lý thế huynh hai tên nữ tỳ xinh đẹp để bầu bạn suốt đời với
thế huynh đặng
giảm bớt nổi tịch mịch ở chốn thâm sơn.
Lý Hàn Thu nói:
- Thịnh tình của viện chúa tại hạ chỉ xin tâm lãnh mà thôi, vì bản tính không ưa
nữ sắc.
Chàng ngừng lại một chút rồi hỏi tiếp:
- Bây giờ tại hạ đã uống thuốc kỳ độc rồi, chẳng hiểu có thể biết rõ nội tình vụ
nầy chưa?
Phương Tú đáp:
- Thế huynh có điều gì xin cứ hỏi
Lý Hàn Thu hỏi:
- Tại hạ muốn biết họ tên người kia, thân phận ra sao? Vì lẽ gì hai vị muốn giết
y? Sao lại
phải tại ha ra tay hạ sát?
Phương Tú, Hàn Ðào đưa mắt nhìn nhau, khẽ nói mấy câu.
Ðoạn Phương tú đáp:
- Trước lão phu hãy phúc đáp phần sau cùng của vấn đề. Vì môn Thất Tuyệt Ma Kiếm
của
lệnh sư tinh diệu vô song mà thế huynh là truyền nhân. Phi thế huynh thì ai giết
được y...
Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp:
- Nguyên nhân giết y dĩ nhiên vì y coi bọn lão phu vào hàng cừu địch. Còn vấn đề
liên quan
đến họ tên cùng thân phận y, lúc nầy lão phu chưa muốn nói. Thế huynh giết y là
một điều nhất
định phải làm không canh cải được. Dù y có là người tốt nhất trên thế gian, thế
huynh cũng phải
hạ thủ.
Lý Hàn Thu hỏi:
- Tại hạ để y giết mình thì sao?
Phương Tú đáp:
- Bây giờ không phải là lúc tranh luận về ý chí nữa...
Lý Hàn Thu lạnh lùng ngắt lời:
- Trong sự ước định của chúng ta không nói đến nhất định tại hạ phải giết y thì
y có giết tại hạ
cũng thế chứ sao?
Phương Tú cười lạt nói:
- Bây giờ Lý công tử có muốn chết cũng chẳng còn cách nào nữa.
Hàn Ðào xen vào:
- Ðại ca! Cả hai người cùng đối lập với chúng ta, tiểu đệ tưởng ai giết ai thì
cũng thế.
Hắn quay lại nhìn Lý Hàn Thu nói tiếp:
- Tại hạ chỉ được nghe đồn kiếm thuật của lệnh sư đã đến trình độ siêu quần mà
chưa biết
quyền pháp cùng chưởng pháp của y. Lý công tử! Công tử nên nhớ là hiện giờ trong
tay công tử
không còn bảo kiếm nữa.
Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:
- Ta chưa trúng độc thì bất cứ lúc nào trở mặt đánh chúng cũng được. Mình đã
định động thủ
với họ thì dĩ nhiên chẳng cần bàn tới chuyện nầy nữa.
Chàng xoay chuyển ý nghĩ trong lòng, lạnh lùng nhìn hai người hỏi:
- Hàn nhị hiệp! Nhị hiệp nói vậy là có ý gì?
Hàn Ðào cười lạt đáp:
- Tại hạ không muốn trước khi chưa gặp địch nhân người trong nhà đã đánh lộn
nhau.
Lý Hàn Thu chuyển động mục quang quay lại nhìn đối phương nói:
- Nếu Hàn nhị hiệp muốn ban cho tại hạ mấy chiêu quyền chưởng thì tại hạ sẵn
lòng lĩnh
giáo.
Hàn Ðào vỗ án đứng dậy toan nhảy xuống ra tay, nhưng Phương Tú cả lại nói:
- Lý thế huynh đã chịu khuất tất nhiều lắm rồi! Nhị đệ nên nhường nhịn công tử
một chút.
Hàn Ðào không nói gì từ từ ngồi xuống.
Phương Tú nói:
- Người kia ở đây có mấy chục dặm. Nếu Lý thế huynh không còn nghỉ ngơi thì
chúng ta lên
đường ngay.
Lý Hàn Thu lòng bảo dạ:
- Dời khỏi Phương gia đại viện ta sẽ trở mặt động thủ với họ.
Nghĩ vậy chàng thủng thỉnh đáp:
- Ði ngay cũng được.
Ðoạn chàng đứng lên trước.
Phương Tú từ từ dời khỏi chỗ ngồi vẫy tay một cái.
Tám tên đại hán đột nhiên lui
ra hai bên.
Phương Tú cùng Hàn Ðào theo sát Lý Hàn Thu đi ra ngoài.
Xuyên qua đường hẻm ra đến cổng lớn đã thấy một cỗ xe mui đứng ở bên ngoài.
Phương Tú nói:
- Mời Lý huynh lên xe đi!
Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi bước lên cỗ xe ngựa.
Phương Tú, Hàn Ðào cũng bước lên theo.
Cỗ xe từ từ tiến về phía trước.
Trong cỗ xe cách bố trí cực kỳ hào hoa, sân xe trải nệm trắng, phía sau đặt một
cái ghế gỗ
thấp. Trên ghế đã bày những đồ điểm tâm rất ngon lành.
Phương Tú mỉm cười nói:
- Võ công người kia rất cao cường. Lý thế huynh tuy là truyền nhân về Thất Tuyệt
Ma Kiếm,
nhưng trận quyết đấu nầy chỉ hy vọng có năm mươi phần thắng.
Lý Hàn Thu cười lạt hỏi:
- Nếu tại hạ không địch nổi người đó thì sao các vị còn kiếm tại hạ làm chi?
Phương Tú thủng thẳng đáp:
- Lý huynh đừng quên rằng chúng ta sẽ trả đời sống của Lý huynh bằng một giá rất
đắt để đền
bồi Lý huynh đã vì chúng ta ra sức.
Lý Hàn Thu nghĩ bụng:
- Vừa rồi mình thử qua thì một mình Phương Tú võ công đã cao cường bây giờ lại
thêm Hàn
Ðào nữa mà ta chân tay không e rằng khó địch nổi chúng, chi bằng trước hết ta
gạt họ lấy được
kiếm cầm vào tay rồi sẽ liệu
Nghĩ vậy chàng liền nói:
- Nếu hai vị muốn tại hạ động thủ với người đó thì nên trả lại bảo kiếm cho tại
hạ mới xong.
Phương Tú buông rèm phía trước.
Chiếc xe ngựa đột nhiên lao rất nhanh về phía
trước.
Hàn Ðào quẹt lửa đốt lên.
Nguyên xe nầy che rèm bằng vải đen rất dầy. Rèm buông xuống rồi trong xe tối om
chẳng
thấy gì hết.
Phương Tú đảo mắt nhìn Lý Hàn Thu nói:
- Khi đến chỗ người kia trú ngụ, lão phu sẽ trả lại trường kiếm cho công tử.
Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn quanh tự hỏi:
- Thực lực của hai thằng cha nầy ghê gớm như vậy sao chúng còn dung cho người
kia sống
đến ngày nay?
Phương tú cười đáp:
- Ðã đến lúc nầy chúng ta chẳng cần lừa gạt Lý thế huynh nữa. Hai anh em ta đã
chịu thất bại
về tay y, nên mới phải mượn đến lực lượng của Lý thế huynh.
Lý Hàn Thu không hỏi gì nữa. Chàng nhắm mắt điều dưỡng tính thầm trong bụng:
- Chờ đến lúc mình có binh khí trong tay sẽ trở mặt động thủ cũng chưa muộn.
Phương Tú cùng Hàn Ðào thấy Lý Hàn Thu nhắm mắt dưỡng thần cũng không quấy nhiễu
chàng nữa. Chỉ có tiếng xe lộc cộc làm nhộn bầu không khí tịch mịch.
Không biết thời gian qua đã bao lâu. Chiếc xe mui đang chạy bon bon bỗng nhiên
dừng lại.
Phương Tú khẽ cất tiếng hỏi:
- Lý thế huynh! Lý thế huynh điều dưỡng xong chưa?
Lý Hàn Thu mở mắt ra nhìn thấy cây nến đã cháy hết quá nữa.
Phương tú đưa mắt nhìn đồ điểm tâm đặt trên ghế nói:
- Nếu Lý thế huynh thấy bụng đói thì hãy dùng chút điểm tâm nầy.
Nghe Phương tú hỏi, Lý Hàn Thu sực nhớ đến mình đói dạ nhưng chàng lại e trong
món ăn có
chất độc liền đáp:
- Tại hạ không đói
Phương tú mở rèm xe lên nói:
- Gần tới nơi rồi, chúng ta xuống xe thôi
Lý Hàn Thu xuống xe trước. Chàng ngẩng đầu trong lên thấy ánh trăng sáng tỏ đại
khái vào
khoảng canh hai.
Trước xe có một đại hán mình mặc áo đen tay cầm trường kiếm đứng đó.
Phương Tú, Hàn Ðào tiếp tục xuống xe, Lý Hàn Thu chuyển động mục quang thấy chỗ
nầy
hoang lương bát ngát, nhìn thật xa cũng không thấy có nhà ở.
Chàng chau mày hỏi:
- Ðây là đâu?
Phương tú đáp:
- Ðây là ngoại thành Kim Lăng.
Lý Hàn Thu nói:
- Tại hạ biết là ngoại thành rồi, nhưng người kia trú ngụ ở đâu.
Phương Tú đáp:
- Cách đây không xa mấy, chúng ta chỉ đi một lát nữa là tới
Hắn vẫy tay nói tiếp:
- Nhị đệ dẫn đường cho!
Hàn Ðào liền cất bước theo con đường nhỏ hoang lương tiến về phía trước.
Lý Hàn Thu nhờ ánh trăng để nhận thức phương hướng, chàng thấy Hàn Ðào đi về
phía Ðông
Nam.
Phương Tú nói:
- Xin mời Lý thế huynh.
Lý Hàn Thu cất bước đi theo sau Hàn Ðào.
Phương Tú lại theo sau Lý Hàn Thu.
Lý Hàn Thu ngấm ngầm để ý dò xét, chàng phát giác Hàn Ðào và Phương Tú không đeo
trường kiếm thì trong lòng lấy làm kỳ, tự hỏi:
- Chẳng lẻ ngoài hai người này còn có kẻ khác theo đi nữa chăng?
Chàng quay đầu nhìn lại thì ngoài Phương Tú tuyệt không còn bóng người nào khác.
Hàn Ðào đi trước dẫn đường, đến gần một bức tường xây bằng gạch đỏ thì dừng lại.
Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn quanh thì bốn bề quạnh quẽ hoang vu. Song coi bức tường
xây đỏ
thấy bề thế nhà này khá lớn bức tường cao tới trượng rưỡi che khuất hết cảnh vật
bên trong.
Hàn Ðào quanh lại ngó Lý Hàn Thu nói:
- Tới nơi rồi! Người đó ở bên trong bức tường vây này.
Lý Hàn Thu hỏi:
- Ðây là đâu?
Phương Tú thủng thẳng đáp:
- Ðây là Thẩm gia từ.
Lý Hàn Thu lại hỏi:
- Thẩm gia từ là chỗ nào?
Phương Tú đáp:
- Câu chuyện dài lắm. Bây giờ không phải là lúc nói chuyện đó
.
Lý Hàn Thu nghĩ thầm:
- Trong vụ này tất có điều ngoắn ngoéo, hắn không chịu nói rõ nội tình, lại
không dám tới
cửa chính là sợ ta phát giác ra nội vụ.
Chàng xoay chuyển ý nghĩ trong đầu óc, nhưng không chất vấn về chuyện này nữa,
chỉ dơ tay
ra, thủng thẳng hỏi:
- Thanh trường kiếm của tại hạ ở đâu?
Phương Tú tủm tỉm cười đáp:
- Lý thế huynh cứ nhẩy vào trong bức tường vây là có người đưa trường kiếm cho.
Lý Hàn Thu cười lạt hỏi:
- Các vị đường đường là Giang Nam Song Hiệp tiếng tăm lừng lẫy giang hồ, sao còn
làm
chuyện úp mở thế này?
Phương Tú vẫn không nổi giận, thản nhiên đáp:
- Lý thế huynh kiếm pháp cao cường, Phương Tú này đã được lãnh giáo và biết rõ
rồi, nên bất
đắc dĩ phải chuẩn bị.
Lý Hàn Thu hỏi:
- Viện chúa nói vậy thì ra hai vị đã phái người tiếng vào trong bức tường này
rồi sao?
Phương Tú đáp:
- Lý thế huynh tiến vào qua bức tường là có thể trông thấy một cây cổ thụ cành
trụi hết lá.
Trên cành cây này đã treo sẵn một thanh trường kiếm.
Lý Hàn Thu hỏi:
- Ai đã treo thanh trường kiếm lên đó?
Phương tú đáp:
- Chính là lão phu!
Lý Hàn Thu hỏi:
- Viện chúa treo đã bao lâu?
Phương Tú đáp:
- Mới treo chưa đầy mười ngày.
Lý Hàn Thu hỏi:
- Viện chúa không sợ người ta lấy mất ư?
Phương Tú đáp:
- Chỗ nầy ít người qua lại, đừng nói mấy ngày mà cả năm vẫn không mất được.
Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:
- Ta đã nhẫn nại lâu lắm rồi, bất luận trường hợp nào mình cũng phải lấy được
kiếm vào tay
rồi sẽ trở mặt với chúng mới xong.
Chàng nghỉ vậy miệng lớn tiếng quát:
- Hai vị không liền trả bảo kiếm cho tại hạ thì ra thất tín ư?
Phương Tú đáp:
- Công tử cứ nhảy lên tường vậy là nhìn thấy thanh bảo kiếm.
Lý Hàn Thu nghĩ bụng:
- Mình cứ nhẩy lên tường coi xem cũng chẳng hề gì.
Rồi chàng đề khí vọt lên mặt tường.
Dưới ánh trăng tỏ chàng chú ý nhìn vào thì quả nhiên ngoài bốn năm trượng có một
cây cổ thụ
cành trụi hết lá. Trên cành này quả có treo một thanh trường kiếm.
Lý Hàn Thu mục lục hơn người lại nhờ ánh trăng nên trong rất rõ ràng.
Phương Tú đứng dưới hỏi:
- Lý thế huynh đã nhìn thấy chưa?
Lý Hàn Thu đáp:
- Tại hạ nhìn thấy rồi.
Phương Tú nói:
- Thế thì hay lắm! Lý thế huynh lấy kiếm đi. Chúng ta chờ ở ngoài này. Lý thế
huynh giết
được người kia xong trở ra lão phu lập tức xin dâng thuốc giải.
Lý Hàn Thu hắng giọng một tiếng rồi nói:
- Hai vị hãy chờ đây. Tại hạ đi lấy kiếm.
Phương Tú nói:
- Thế huynh cứ đi đi! Bọn lão phu ở đây chờ đợi.
Lý Hàn Thu nhảy xuống.
Phía trong tường vây càng tịch mịch quạnh quẽ hơn bên ngoài. Cỏ mọc cao tới đầu
gối. Khắp
nơi lá rụng ngập mắt cá.
Lý Hàn Thu phát huy mục lục nhìn ra xa thì ngoài mười trượng mới có phòng ốc,
nhưng chẳng
thấy đèn chi hết. Chàng quan sát tình thế bốn mặt rồi cất bước tiến về phía cây
cổ thụ.
Ngọn gió đệm hiu hắt khiến cho thanh bảo kiếm không ngớt đưa quan đưa lại.
Lý Hàn Thu nhìn cảnh vật trong lòng lấy làm kỳ tự hỏi:
- Bọn chúng đem thanh trường kiếm treo vào cây cổ thụ kia rồi bảo ta đi lấy hẳn
có âm mưu
gì đây? Trong nầy hoang vu lạnh lẽo sao cũng có người ở? Cái kế chúng hại mình
phải chăng ở
cây cổ thụ treo kiếm kia?
Trong lòng nghĩ vậy chàng cử động rất là thận trọng, dò từng bước một tiến về
phía trước.
Chàng đi gần tới cây cổ thụ treo kiếm vẫn chẳng thấy chi khác lạ, liền ngấm ngầm
thở phào
một cái bụng bảo dạ:
- Chẳng lẽ đâu là mình quá lo xa?
Chàng toan nhảy vọt lên lấy trường kiếm thì đột nhiên nghe đánh véo một tiếng.
Một chắm
hào quang bay vọt tới.
Lý Hàn Thu đã để ý từ trước. Chàng cúi đầu xuống tránh khỏi điểm hào quang. Ðiểm
nầy lướt
qua đầu chàng bắn vào bức tường gạch đỏ bật lên một tiếng cách. Bụi cát tung
bay.
Lý Hàn Thu giật mình kinh hãi nghĩ thầm:
- Thủ kình người nầy thật là ghê gớm!
Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì bên tai vang lên tiếng gió thổi tà áo bay lạch
phạch.
Tiếp theo
một thanh âm lạnh lùng hỏi vọng lại:
- Ai đó?
Lý Hàn Thu lẩm bẩm:
- Thân pháp người nầy cũng cực kỳ mau lẹ!
Chàng biết gặp phải tay kình địch khi nào còn dám chần chờ. Chàng ngửng đầu nhìn
lên thì
thấy một người cao gầy mình mặc áo lam, tóc dài đỏ xõa, y cầm trường kiếm đứng ở
trước cây cổ
thụ cách chừng bốn năm thước.
Lý Hàn Thu lên tiếng đáp:
- Tại hạ là Lý Hàn Thu. Còn cách xưng hô các hạ thế nào?
Người kia để một đám tóc rủ xuống che khuất cặp mắt, khiến chàng không tài nào
nhìn rõ mặt
y được.
Người đó lắc đầu hỏi:
- Phải chăng ngươi là nhân vật mà bọn Phương Tú, Hàn Ðào bảo đến hạ sát ta?
Bụng nghĩ vậy, chàng vẫn ung dung đáp:
- Tại hạ muốn đến lấy thanh trường kiếm treo ở trên cây cổ thụ kia.
Người xõa tóc lạnh lùng nói:
- May ở chỗ ngươi chưa vượt qua cây cổ thụ thì còn có thể lui ra được.
Lý Hàn Thu hỏi:
- Nhưng thanh kiếm treo trên cây có phải là của các hạ không?
Ngươi xõa tóc lạnh lùng đáp:
- Ngươi còn nhỏ tuổi quá mà tên họ lão phu chưa từng nghe qua vì thế mới phá lệ
nói như vậy
là quá nhiều rồi. Ngươi không rút lui cho mau là không được đâu!
Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:
- Ta mà không đoạt được thanh trường kiếm trên cây cổ thụ đã vội lui ra thì lấy
gì kềm chế
được Giang Nam Song Hiệp? Nhưng người nầy có vẻ cổ quái, mình khó lòng thuyết
phục, khi nào
y chịu đồng ý cho mình tự do và lấy? Chỉ có cách là lúc thừa cơ lúc lão sơ hở
mình nhảy lại đoạt
thanh kiếm vào tay rồi sẽ nói chuyện.
Chàng xoay chuyển ý nghĩ trong đầu óc, ngấm ngầm đề tựu chân khí, đột nhiên nhảy
vọt về
phía cây cổ thụ kia. Tay chàng chưa đụng đến thanh trường kiếm thì trước mắt lóe
lên một đạo
kiếm quang đâm tới.
Lý Hàn Thu không dám khinh địch, đã chuẩn bị từ trước. Tay phải chàng vươn ra
lấy kiếm, tay
trái bám vào cành cây. Chàng thấy kiếm quang đâm tới, lập tức tăng gia kinh lực
vào tay trái, hất
mình lùi lại ba thước tránh khỏi nhát kiếm.
Người xõa tóc nhẩy lên tập kích. Một kiếm chưa trúng, kiếm quang chuyển động,
thanh kiếm
lại đâm ngang ra.
Bỗng nghe đánh rắc một tiếng, đoạn càng cây bị nhát kiếm của người tóc xõa chém
đứt.
Lý Hàn Thu thấy đối phương nhẩy vọt lên rồi trong nháy mắt biến chiêu mấy lần,
nào đâm
thẳng nào chém tạt ngang thì kinh hải vô cùng, bụng bảo dạ:
- Kiếm pháp người nầy quả nhiên lợi hại, chẳng trách Giang Nam Song Hiệp không
địch nổi
lão.
Bụng chàng ngẫm nghĩ, người chàng hạ xuống đất theo đà càng cây chém đứt rớt
xuống.
Người xõa tóc phóng hai chiêu rồi không dừng lại ở trên không được cũng hạ theo
xuống.
Lý Hàn Thu thấy thanh trường kiếm vẫn treo trên cây liền nghĩ bụng:
- Kiếm thuật người nầy cao cường như vậy mà mình tay không thì động thủ với lão
thế nào
được? Ta cần phải nghĩ cách lấy được thanh trường kiếm trên câu kia mới xong.
Chàng nghĩ vậy liền phát động trước. Hai tay chàng đang ôm cành cây khô lớn liền
hết sức
nằm vào người tóc xõa đẩy mạnh ra. Ðồng thời người chàng nhảy vọt lên về phía
cây cổ thụ treo
kiếm.
Bổng thấy người xõa tóc tay phải huy động luôn mấy cái. Cành cây mà Lý Hàn Thu
liệng tới
bị chặt thành mấy đoạn.
Lý Hàn Thu nhân lúc thời gian chớp nhoáng nầy đã nhảy vọt lên nắm được cành cây
treo
kiếm. Nhưng chàng chưa giựt được thanh trường kiếm thì người xõa tóc đã nhảy vọt
lên vung
trường kiếm chém tới.
Thân pháp và thủ pháp người xõa tóc cực kỳ mau lẹ khiến Lý Hàn Thu không kịp
giựt thanh kiếm để đón đỡ.
Trong lúc hoang mang, chàng đề chân khí nhảy vọt xuống đất.
Người xõa tóc
đâu vừa liền rượt theo phóng kiếm đâm tới.
Lý Hàn Thu kinh hải vô cùng né người tránh sang một bên.
Thanh kiếm của người xõa tóc phóng như điện đâm thẳng chém chưa trúng liền chém
tạt
ngang.
Lý Hàn Thu hạ mình xuống đấy lăn đi mấy vòng xa hơn trượng.
Bỗng nghe những tiếng sột soạt. Thanh bảo kiếm của người xõa tóc lướt qua trên
mặt đất làm
cho đá vụn cùng những ngọn cỏ đứt tung bay. Trong vòng bảy thước làn cỏ rậm bị
người tóc xõa
lại một nhát kiếm mà đứt hết sạch như người cạo đầu.
Lý Hàn Thu tuy né tránh mau lẹ nhưng cũng bị kiếm quang của người xõa tóc quét
trúng. Áo
rách đến da thịt, máu chảy lênh loáng.
Lý Hàn Thu mượn đà nhảy lên, ra tay nhanh như cắt giựt được thanh trường kiếm
trên cây.
Người tóc xõa phóng luôn mấy kiếm vẫn chưa hạ sát được Lý Hàn Thu, trong lòng
không khỏi
kinh hãi.
Lão dừng tay không tấn công nữa chậm rãi nói:
- Thân thủ các hạ không phải tầm thường.
Hết hồi 25 - Thất Tuyệt Ma Kiếm - Ngọa Long Sinh
Xem hồi 26